Thứ Sáu, 30 tháng 10, 2015

CHẢ VỚI NEM.

CHẢ VỚI NEM
Xe vừa dừng trước cổng, nó nhảy xuống xe, ba chân bốn cẳng chạy ngay vào nhà, quên cả lời cảm ơn chú Hai chạy xe ôm, đưa đón nó đi học hàng ngày. Nó muốn được thấy ba mẹ ngay, để biết chiến tranh đã kết thúc chưa. Nếu chưa thì nguy hiểm lắm. Đã ba hôm nay, tối nào nó cũng phải ăn một bát phở, nó đã ngán tới cổ rồi.
Không thấy ai ở phòng khách, nó chạy xuống bếp, bếp núc lạnh tanh. Chạy tới phòng đọc sách, nghe có tiểng nói vọng ra, nó thẫn thờ, ngồi phịch xuống đất, “Chiến tranh đang tiếp diễn”. Vậy là có khả năng tối nay lại phải ăn phở.
Mệt quá, nó nằm dài ra, nhìn lên trần nhà, nghĩ thầm:
“ Người ta hay nói, “Chán cơm thèm phở”, chứ với mình cơm mới là ngon nhất. Cơm ngon gấp trăm lần phở. Nhất là hôm nào, mẹ nấu món canh chua cá bông lau, chu choa!... Mà không có gì, cơm nguội xịt miếng nước tương cũng ngon hơn phở. Hôm nay, nhất định không ăn phở.”
Hôm nay, chiến sự căng hơn hôm qua. Đã 7giờ rồi mà chiến tranh chưa dừng lại. Nó sợ chiến tranh lắm rồi, cứ mỗi lần thấy ba mẹ dắt nhau vào phòng đọc sách là y như rằng hôm sau mẹ không nấu cơm, ba đi nhậu tới khuya mới về.
Cái bụng kêu ọt ọt, nó đói lắm rồi. Vắt tay lên trán, nó nghĩ tiếp:
“ Không ăn phở thì ăn gì?... Mì?....Hủ tiếu?...Bánh canh?...Bún bò?...Bún chả nem?... Ối! gì cũng được…không bao giờ là Chả với Nem”
Nghĩ tới Chả với Nem, tư nhiên nó rùng mình, toát mồ hôi lạnh.
Cách đây hai tuần, được ba mẹ chở đi ăn Bún Chả Nem. Bố nó ăn Bún Chả. Mẹ nó ăn Bún Nem. Nó ăn cả hai thứ, nhưng đã đói meo, vì ăn không được.
 Miếng Chả nhìn ngon thế, chiên vàng rộm, nhưng nó ăn không được, cứ dính hết vào răng, dính cả lên nóc họng. Vậy mà ba nó khen lấy khen để.
Cây nem trông đẹp đẽ thế, mà nó ăn vào cứ nhờn nhợn, toàn mùi oi khói. Thế mà mẹ khen ngon, ăn hết vẫn còn thèm.
Thôi ăn gì cũng được…nhất định không phải là Chả với Nem”

Cánh cửa phòng đọc sách bị đẩy ra rất mạnh, đập vào tường “RẦM”, làm nó giật mình. Mẹ nó bước ra, giận dữ vẫn còn hằn trên nét mặt, hét tướng lên:
-         Đã vậy thì ông ăn chả, tôi ăn nem…
Nghe thấy từ chả và nem, nó bật đứng dậy, sợ quá, khóc oà lên:
-         Hu, Hu,…Không! Con không ăn Chả, con không ăn Nem…Hu, Hu,…Mấy thứ này đâu có ngon gì đâu,…Ba đừng ăn Chả, Mẹ đừng ăn Nem…Ăn cơm mới ngon. Cơm nguội chan nước tương còn ngon gấp mấy lần thứ đó,..Hu, Hu,…


                                                      NGUYỄN QUỐC TÀI 20/10/2015

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét