Hân
nhẹ nhàng khẽ bước đến cửa phòng bé Lân. Ánh sáng nhẹ của ngọn đèn ngủ làm cho
căn phòng ấm cúng đến lạ. Có tiếng nói nhè nhẹ từ trong phòng. Hân chú ý lắng
nghe,
“
Ngại kể tiếp chuyện cô bé chàng khăn dỏ đi.
Ờ,
ờ, con nhắm mắt lại ngủ ngoan đi, ngoại kể.
Con
nhắm mắt rồi nè, Ngại kể đi….”
Cảm
giác hạnh phúc khó tả dâng trào, hai giọt nước mắt nóng hổi lăn nhẹ xuống má.
Lấy tay quẹt nước mắt, Hân nhẹ bước về phòng mình. Hôm nay, chồng đi công tác, mẹ
Vân sang ngủ với cháu, nên Hân ngủ một mình.
Thời
gian trôi âm thầm, lặng lẽ, ấy vậy mà nhanh thật, đã mười tám năm kể từ ngày
tại hoạ xảy ra. Những hình ảnh cứ thi đua nhau hiện lại trong đầu. Nằm ngước
mắt nhìn trần nhà, Hân không ngủ được, nước mắt cứ ứa ra, ướt cả tóc.
Hồi
ấy, Hân đang học lớp ba, ba Tân là thầy giáo dạy cấp hai, còn mẹ Hoa ở nhà vừa
lo cơm nước cho hai cha con vừa nhận may quần áo. Cuộc sống thật êm đềm, vui vẻ
với tiếng cười giòn tan của mẹ, những khi ba pha trò. Đại hoạ bỗng đâu ập
xuống. Căn bệnh hiểm nghèo “ Nhiễm trùng máu” đã làm cho Hân mất mẹ Hoa mãi mãi,
mất luôn cả sự hồn nhiên của tuổi thơ. Căn nhà đang vui thế, giờ thiếu mẹ, trở
lên lạnh lẽo, trống vắng đến lạ. Ba chợt già đi trông thấy. Sau ngày ấy, gần
như tối nào Hân cũng khóc.
Sự
xuất hiện của cô Vân, người bạn dạy chung trường mẫu giáo với dì Lan em út của
mẹ, như một món quà thượng đế đã bù đắp cho sự bất hạnh của Hân. Hôm giỗ đầu
mẹ, bà ngoại và dì Lan đã đưa cô Vân đến nhà phụ làm đám giỗ mẹ. Vừa thấy cô
Vân, Hân bỗng rùng mình, một cảm xúc lạ mà đến giờ Hân vẫn không thể lý giải được.
Hai
năm sau, cô Vân đã trở thành mẹ kế của Hân. Nhớ lại những ngày đầu mẹ Vân về
sống chung nhà, Hân cảm thấy mình tệ quá. Lúc nào cũng tìm cách tránh mặt mẹ,
nếu cần hỏi điều gì thì toàn nói chỏng, ba Tân khuyên bảo cũng chẳng thèm thay
đổi. Nếu không có chuyện xảy ra ngày hôm ấy thì không biết mình còn tệ đến thế
nào nữa.
Hôm
ấy, dù Đài phát thanh cảnh báo “ Cơn bão Hải Yến có khả năng đổ bộ trong hai
mươi bốn giờ tới”, vậy mà mình vẫn ngu dại đạp xe đến nhà nhỏ Bum, đến khi quay
về thì trời mưa lớn quá. Gần đến nhà thì bất ngờ bị một cú húc từ đằng sau,
mình bay lên rồi rớt xuống, đầu đập vào cái gì “cốp”, ngất luôn không biết gì
nữa. Hai ngày sau tỉnh lại, mơ màng nhận ra là đang nằm trong bệnh viện. Mẹ Vân
đang đứng với ba ở phía cửa trông thấy đã chạy lại oà khóc “Ơn trời, con tỉnh
rồi anh ơi!”. Thật may, mình đã thốt lên được tiếng “Mẹ, …Ba” rồi lại chìm vào
giấc ngủ. Nhờ sự chăm sóc tận tình của mẹ Vân mà mười ngày sau mình đã bình
phục và về nhà.
Càng
nghĩ lại, càng thấy ân hận, càng thấy thương mẹ Vân. Nghe dì Lan kể lại, “Hôm
đó mà không có mẹ Vân thì tính mạng con nguy mất. Trời mưa to quá, không thấy
con về, lo quá chỉ mặc áo mưa đứng ngóng con ở trước cổng. Nên tai nạn xảy ra
đã có mặt kịp thời đưa con vào bệnh viện. Con té xuống đập đầu vào gờ thềm hè
nhà bà Tư, nên rách da đầu máu ra nhiều lắm. Lúc cấp cứu, đầu có tụ máu bầm cần
mổ gấp. Rất may, là mẹ Vân cùng nhóm máu với con. Bây giờ, máu trong con có một
phần là máu của mẹ Vân đó.”
Nghĩ
tới đây, nước mắt Hân trào ra như suối.
“Bây giờ Bánh đúc có xương.
Mẹ
là người mẹ, con thương suốt đời”
“Mẹ,
mẹ Vân của con”…
NGUYỄN QUỐC TÀI 09/10/2015
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét