Căn
bệnh nặng, cha âm thầm chịu đựng.
Không thuốc
thang, cũng chẳng muốn nhà thương.
Cha cứ
nói, “Thời gian, cha đã hết.
Cha
muốn đi xa, về cõi vĩnh hằng”
Con đau
lòng, khi nghe lời cha nói.
Đã dỗi
hờn, thời gian quá nhanh, trôi!
Và giận
lẩy, lẽ vô thường tạo hoá.
Làm cha
- con, mãi mãi phải xa xôi.
Cha ra
đi, chúng con giờ còn lại.
Ra ngẩn
vào ngơ, nhớ dáng, nhớ hình.
Nén
nhang này, con nay, thành tâm khấn.
Nguyện cho
cha, sớm siêu thoát, vãng sanh.
Mãi hôm
nay, chúng con và cả mẹ.
Mới
hiểu ra, cha chấp nhận đi xa.
Vì mong
muốn, căn nhà còn nguyên vẹn.
Mấy mẹ
con, nương náu lúc vắng cha.
Cha đi
xa, giờ chúng con mới thấu.
Tấm
lòng cha, lớn hơn biển bao la.
Nén
nhang này, con nay, thành tâm khấn.
Nguyện cho
cha, viên mãn cõi Niết Bàn.
NGUYỄN
QUỐC TÀI 23/10/2015
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét