Một
ngày, một ngày nữa, lại qua!
Là thêm
ngày nữa, vắng bóng cha.
Cha đã đi
xa!
Không
hẹn ngày trở lại.
Khắc
khoải lòng con,
Nỗi nhớ
cha.
Cha đã
khuất xa, thật rồi sao?
Thật
rồi! sao con chưa cảm thấy?
Nỗi nhớ
khi về,
Vẫn hình
hài rõ nét.
Ánh mắt
dịu hiền.
Đúng là
cha!
Khép mắt
mơ, buồn. A cánh bướm!
Vờn quanh
mái tóc, khẽ nhẹ thương.
Có phải
cha không?
Đang
thầm ôm con trẻ.
Ấm áp,
dịu dàng.
Chỉ có
cha!
Con mất
cha rồi , thật vậy sao?
Bướm giờ
chẳng về, vương tóc nữa.
Mắt
nước lưng tròng,
Lòng
quặn thắt, xót xa.
Cha mất
thật rồi,
Cha
hỡi, cha!
NGUYỄN
QUỐC TÀI 25/10/2015
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét